和黄预久雨

(宋代)陈师道

甲子仍逢夏,连朝雨脚垂。
黑云玄甲驻,铁骑冷官驰。
映日还蒙雾,悬麻郤散丝。
颓墙通太豕,破柱出蛟螭。
野润风光秀,凉生枕席宜。
拨云开日月,噀水出虹蜺。
贫可留须睫,恩当记扊扅。
苍头行冒雨,赤脚出冲泥。
诗好声生吻,书工手著胝。
衰年得佳句,怀抱顿能移。

陈师道

陈师道(1053~1102)北宋官员、诗人。字履常,一字无己,号后山居士,汉族,彭城(今江苏徐州)人。元祐初苏轼等荐其文行,起为徐州教授,历仕太学博士、颖州教授、秘书省正字。一生安贫乐道,闭门苦吟,有“闭门觅句陈无己”之称。陈师道为苏门六君子之一,江西诗派重要作家。亦能词,其词风格与诗相近,以拗峭惊警见长。但其诗、词存在着内容狭窄、词意艰涩之病。著有《后山先生集》,词有《后山词》。

《和黄预久雨》拼音标注

hé huáng yù jǐu yǔ
jiǎ zǐ réng féng xià,
lián zhāo yǔ jiǎo chúi。
hēi yún xuán jiǎ zhù,
tiě qí lěng guān chí。
yìng rì huán méng wù,
xuán má xì sàn sī。
túi qiáng tōng tài shǐ,
pò zhù chū jiāo chī。
yě rùn fēng guāng xìu,
liáng shēng zhěn xí yí。
bō yún kāi rì yuè,
xùn shǔi chū hóng ní。
pín kě líu xū jié,
ēn dāng jì yǎn yí。
cāng tóu xíng mào yǔ,
chì jiǎo chū chōng ní。
shī hǎo shēng shēng wěn,
shū gōng shǒu zhù zhī。
shuāi nián dé jiā jù,
huái bào dùn néng yí 。