江城怀隐

(宋代)董嗣杲

病身尚蛰灌婴城,归梦长悬醒复成。
衰鬓褵褷搀鹤瘦,安书隔阔见鸿惊。
山遥晴有侵檐色,树秃秋地撼野声。
只欲养疴求退静,栖迟泉石适归情。

董嗣杲

董嗣杲,字明德,号静传,杭州(今属浙江)人。理宗景定中榷茶九江富池。度宗咸淳末知武康县。宋亡,入山为道士,字无益。嗣杲工诗,吐爵新颖。

《江城怀隐》拼音标注

jiāng chéng huái yǐn
bìng shēn shàng zhí guàn yīng chéng,
gūi mèng cháng xuán xǐng fù chéng。
shuāi bìn lí shī chān hè shòu,
ān shū gé kuò jiàn hóng liáng。
shān yáo qíng yǒu qīn yán sè,
shù tū qīu dì hàn yě shēng。
zhǐ yù yǎng kē qíu tùi jìng,
qī chí quán shí shì gūi qíng 。