客寄写兴

(宋代)董嗣杲

平生负奇崛,语出见肝膈。
栖栖离故巢,乃作富池客。
僧廊搘瘦竹,苦吟自相索。
不恨春雨横,但恨春怀窄。
百花艳阳吐,枝叶未鲜泽。
芳草极茸茸,迷尽旧辙迹。
浮云蔽江树,急浪涉津石。
掩窗引绿樽,暖此身寒瘠。

董嗣杲

董嗣杲,字明德,号静传,杭州(今属浙江)人。理宗景定中榷茶九江富池。度宗咸淳末知武康县。宋亡,入山为道士,字无益。嗣杲工诗,吐爵新颖。

《客寄写兴》拼音标注

kè jì xiě xīng
píng shēng fù qí jué,
yǔ chū jiàn gān gé。
qī qī lí gù cháo,
nǎi zuò fù chí kè。
sēng láng zhī shòu zhú,
kǔ yín zì xiāng suǒ。
bù hèn chūn yǔ héng,
dàn hèn chūn huái zhǎi。
bǎi huā yàn yáng tǔ,
zhī yè wèi xiān zé。
fāng cǎo jí róng róng,
mí jǐn jìu chè jī。
fú yún bì jiāng shù,
jí làng shè jīn shí。
yǎn chuāng yǐn lv̀ zūn,
nuǎn cǐ shēn hán jí 。