送外甥法真一师

(宋代)郭祥正

仕禄不及养,勇往学金仙。弃家如脱屣,坏衣披稻田。

见汝若见母,令我涕泗涟。我方龀龆时,巨狱遭摧颠。

汝母挈我往,西江赴临川。爱育比其儿,衣食无颇偏。

追随二三载,思亲我言还。是时汝未产,顾今三十年。

汝壮我已老,死者归重泉。悠悠记昨梦,幻妄真可怜。

汝能逃世累,趣尚固已贤。京华勿久栖,还当择深渊。

返穷生死本,勿为言句缠。拭我衣上泪,赠汝金石篇。

郭祥正

郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。

《送外甥法真一师》拼音标注

sòng wài shēng fǎ zhēn yī shī
shì lù bù jí yǎng,
yǒng wǎng xué jīn xiān。
qì jiā rú tuō xǐ,
huài yī pī dào tián。
jiàn rǔ ruò jiàn mǔ,
lìng wǒ tì sì lián。
wǒ fāng chèn tiáo shí,
jù yù zāo cūi diān。
rǔ mǔ qiè wǒ wǎng,
xī jiāng fù lín chuān。
ài yù bǐ qí ér,
yī shí wú pǒ piān。
zhūi súi èr sān zài,
sī qīn wǒ yán huán。
shì shí rǔ wèi chǎn,
gù jīn sān shí nián。
rǔ zhuàng wǒ yǐ lǎo,
sǐ zhě gūi zhòng quán。
yōu yōu jì zuó mèng,
huàn wàng zhēn kě lián。
rǔ néng táo shì lèi,
qù shàng gù yǐ xián。
jīng huá wù jǐu qī,
huán dāng zé shēn yuān。
fǎn qióng shēng sǐ běn,
wù wèi yán jù chán。
shì wǒ yī shàng lèi,
zèng rǔ jīn shí piān。