赠陈师道判官

(宋代)郭祥正

自从梅老死,诗言失平淡。我欲回众航,力弱不可缆。

栖迟二十年,时时漫孤啖。忽逢陈夫子,两目海水湛。

为我聊一吟,粹芳超俗艳。又如赵氏璧,毫发绝瑕玷。

愈多愈精好,璀璀摘骊颔。借令李杜在,决敌未应敢。

低头亟趋降,吞声就诛贬。招来君尚谦,且曰吾与点。

穷朝把樽酒,金斝红浪飐。胡为眷幕府,半百尚壈坎。

幽兰没萧艾,明珠混野芡。何当叩相阁,斯人愿收敛。

置之翰林中,万丈看光焰。

郭祥正

郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。

《赠陈师道判官》拼音标注

zèng chén shī dào pàn guān
zì cóng méi lǎo sǐ,
shī yán shī píng dàn。
wǒ yù húi zhòng háng,
lì ruò bù kě làn。
qī chí èr shí nián,
shí shí màn gū dàn。
hū féng chén fū zǐ,
liǎng mù hǎi shǔi zhàn。
wèi wǒ liáo yī yín,
cùi fāng chāo sú yàn。
yòu rú zhào shì bì,
háo fā jué xiá diàn。
yù duō yù jīng hǎo,
cǔi cǔi zhāi lí hàn。
jiè lìng lǐ dù zài,
jué dí wèi yìng gǎn。
dī tóu jí qū jiàng,
tūn shēng jìu zhū biǎn。
zhāo lái jūn shàng qiān,
qiě yuē wú yǔ diǎn。
qióng zhāo bǎ zūn jǐu,
jīn jiǎ hóng làng zhǎn。
hú wèi juàn mù fǔ,
bàn bǎi shàng lǎn kǎn。
yōu lán méi xiāo ài,
míng zhū hùn yě qiàn。
hé dāng kòu xiāng gé,
sī rén yuàn shōu liàn。
zhì zhī hàn lín zhōng,
wàn zhàng kàn guāng yàn。