送姚太博

(宋代)郭祥正

春风动地吹春去,行人不肯江边住。片帆朝挂暮千里,烟雾苍茫宿何处。

夫君少年日,射策明光宫。同时得意三百辈,上林曾醉桃花红。

十馀年间事超忽,几在青云几白骨。君虽未甚荣,亦足有馀乐。

存心不负圣与贤,何须画影凌烟阁。浔阳城头北楼壮,邂逅相逢观暝涨。

鱼龙奔走势莫分,却忆当年兵火愁杀人。至今战场无绿草,冤魂夜哭寒蟾老。

临风沥酒一吊之,而我浮生何足道。聊为君行歌数声,青山截断江流平。

晴云相对似能舞,野鸟好语如吹笙。却送闲愁付沧海,身虽离异心无改。

若到蓬莱王母家,为攀桃树遥相待。

郭祥正

郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。

《送姚太博》拼音标注

sòng yáo tài bó
chūn fēng dòng dì chūi chūn qù,
xíng rén bù kěn jiāng biān zhù。
piàn fān zhāo guà mù qiān lǐ,
yān wù cāng máng sù hé chù。
fū jūn shǎo nián rì,
shè cè míng guāng gōng。
tóng shí dé yì sān bǎi bèi,
shàng lín céng zùi táo huā hóng。
shí yú nián jiān shì chāo hū,
jī zài qīng yún jī bái gǔ。
jūn sūi wèi shén róng,
yì zú yǒu yú lè。
cún xīn bù fù shèng yǔ xián,
hé xū huà yǐng líng yān gé。
xún yáng chéng tóu běi lóu zhuàng,
xiè hòu xiāng féng guān míng zhǎng。
yú lóng bēn zǒu shì mò fēn,
què yì dāng nián bīng huǒ chóu shā rén。
zhì jīn zhàn cháng wú lv̀ cǎo,
yuān hún yè kū hán chán lǎo。
lín fēng lì jǐu yī diào zhī,
ér wǒ fú shēng hé zú dào。
liáo wèi jūn xíng gē shù shēng,
qīng shān jié duàn jiāng líu píng。
qíng yún xiāng dùi sì néng wǔ,
yě niǎo hǎo yǔ rú chūi shēng。
què sòng xián chóu fù cāng hǎi,
shēn sūi lí yì xīn wú gǎi。
ruò dào péng lái wáng mǔ jiā,
wèi pān táo shù yáo xiāng dài。