上赵司谏
(宋代)郭祥正

郭祥正
郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。
《上赵司谏》拼音标注
shàng zhào sī jiàn
dàn jiàn sī jīng lún,
bēi gē fù yáng chūn。
féng shí bù zì jié míng zhǔ,
kōng wén yì shì xún cháng rén。
jūn bù jiàn tài gōng cí wèi shǔi,
xiè ān qǐ dōng shān。
rì yuè zài kāi tiān dì zhèng,
lóng hǔ gǎn hùi fēng yún xián。
yòu bù jiàn qū yuán zé pàn yín lí sāo,
yú shǔi dà xiào fú bū zāo。
kě xíng zé xíng zhǐ zé zhǐ,
hú wèi qiáo cùi yán kōng láo。
fū jūn zhī míng zhèn zhāo yě,
dào xíng jiàn tīng féng shí zhě。
nán zhōu qǐ zú shū jūn cái,
tiān mén yè zhào xīng chē húi。
zǐ huáng zhī zhēn rén,
zào huà wú xián cāi。
wǎng jiāng hé qì fǔ shū cǎn,
bù lìng dì xià wàn wù tóng hán hūi。
gōng chéng shōu shēn cǎi yún lǐ,
zuò zhuó qiān shāng fú yù rǔi。
má gū wáng mǔ xiāng jīng guò,
zùi lái gòng fàn yáo chí shǔi。
lè yì bù kě jǐn,
míng yì bù kě qióng。
yuàn xué lǐ hè féng hán gōng,
tā rì bù xīu shé zuò lóng。