关山月 其一

(明代)释函可

月向巫闾山上出,不照人间照死骨。死骨千年更不还,魂随山月度重关。

关山叠叠归魂苦,苍茫不记来时路。闺中少妇独夜眠,心心嘱梦去寒边。

梦去魂归不得遇,明月如霜草虫语。

释函可

释函可(1611-1659),字祖心,号剩人,俗姓韩,名宗騋,广东博罗人。他是明代最后一位礼部尚书韩日缵的长子。明清之际著名诗僧。

《关山月 其一》拼音标注

guān shān yuè qí yī
yuè xiàng wū lv́ shān shàng chū,
bù zhào rén jiān zhào sǐ gǔ。
sǐ gǔ qiān nián gèng bù huán,
hún súi shān yuè dù zhòng guān。
guān shān dié dié gūi hún kǔ,
cāng máng bù jì lái shí lù。
gūi zhōng shǎo fù dú yè mián,
xīn xīn zhǔ mèng qù hán biān。
mèng qù hún gūi bù dé yù,
míng yuè rú shuāng cǎo chóng yǔ。