遥哭千里

(明代)释函可

甘露曾闻饮郑平,肯教弱水隔蓬瀛。云烟淡淡眉间见,佛祖明明指上生。

看尽桑田松阁冷,抛残丹灶笔床横。三彭未绝身先死,点泪黄沙哭紫清。

释函可

释函可(1611-1659),字祖心,号剩人,俗姓韩,名宗騋,广东博罗人。他是明代最后一位礼部尚书韩日缵的长子。明清之际著名诗僧。

《遥哭千里》拼音标注

yáo kū qiān lǐ
gān lù céng wén yǐn zhèng píng,
kěn jiào ruò shǔi gé péng yíng。
yún yān dàn dàn méi jiān jiàn,
fó zǔ míng míng zhǐ shàng shēng。
kàn jǐn sāng tián sōng gé lěng,
pāo cán dān zào bǐ chuáng héng。
sān péng wèi jué shēn xiān sǐ,
diǎn lèi huáng shā kū zǐ qīng。