遥哭邹白衣

(明代)释函可

到死应知骨未摧,戴将白雪照泉台。江山纸上还留影,富贵生前幸不才。

短札几回通远碛,长歌徒自委荒莱。尘埋双管卮亭冷,从此梅花不必开。

释函可

释函可(1611-1659),字祖心,号剩人,俗姓韩,名宗騋,广东博罗人。他是明代最后一位礼部尚书韩日缵的长子。明清之际著名诗僧。

《遥哭邹白衣》拼音标注

yáo kū zōu bái yī
dào sǐ yìng zhī gǔ wèi cūi,
dài jiāng bái xuě zhào quán tái。
jiāng shān zhǐ shàng huán líu yǐng,
fù gùi shēng qián xìng bù cái。
duǎn zhá jī húi tōng yuǎn qì,
cháng gē tú zì wěi huāng lái。
chén mái shuāng guǎn zhī tíng lěng,
cóng cǐ méi huā bù bì kāi。