和掌邦弟二首 其二

(明代)释函可

空囊墨化苍龙吼,野寺钟残黑雾屯。数代弓裘归马革,十年心胆碎鸰原。

急将短铗弹庾岭,莫遣长歌度蓟门。荒垄遗编重拭目,离支树下好招魂。

释函可

释函可(1611-1659),字祖心,号剩人,俗姓韩,名宗騋,广东博罗人。他是明代最后一位礼部尚书韩日缵的长子。明清之际著名诗僧。

《和掌邦弟二首 其二》拼音标注

hé zhǎng bāng dì èr shǒu qí èr
kōng náng mò huà cāng lóng hǒu,
yě sì zhōng cán hēi wù tún。
shù dài gōng qíu gūi mǎ gé,
shí nián xīn dǎn sùi líng yuán。
jí jiāng duǎn jiá dàn yǔ líng,
mò qiǎn cháng gē dù jì mén。
huāng lǒng yí biān zhòng shì mù,
lí zhī shù xià hǎo zhāo hún。