步沧兄见寄韵二首 其一

(明代)释函可

知罪从他尔独亲,怜予万里一孤身。平生本自无相识,世上于今有几人。

清泪屡凭沙塞雁,衲衣犹寄玉门春。惊闻杖屦南中去,风雨萧萧入梦频。

释函可

释函可(1611-1659),字祖心,号剩人,俗姓韩,名宗騋,广东博罗人。他是明代最后一位礼部尚书韩日缵的长子。明清之际著名诗僧。

《步沧兄见寄韵二首 其一》拼音标注

bù cāng xiōng jiàn jì yùn èr shǒu qí yī
zhī zùi cóng tā ěr dú qīn,
lián yú wàn lǐ yī gū shēn。
píng shēng běn zì wú xiāng shì,
shì shàng yú jīn yǒu jī rén。
qīng lèi lv̌ píng shā sāi yàn,
nà yī yóu jì yù mén chūn。
liáng wén zhàng jù nán zhōng qù,
fēng yǔ xiāo xiāo rù mèng pín。