博中

(明代)释函可

数别何曾见泪痕,长干落日自吹埙。故园一任荒丛菊,急难方知忆弟昆。

小雨滴生春草梦,西风飘送老梅魂。为怀正好愁冬际,芦叶芦花江上村。

释函可

释函可(1611-1659),字祖心,号剩人,俗姓韩,名宗騋,广东博罗人。他是明代最后一位礼部尚书韩日缵的长子。明清之际著名诗僧。

《博中》拼音标注

bó zhōng
shù bié hé céng jiàn lèi hén,
cháng gān luò rì zì chūi xūn。
gù yuán yī rèn huāng cóng jú,
jí nán fāng zhī yì dì kūn。
xiǎo yǔ dī shēng chūn cǎo mèng,
xī fēng piāo sòng lǎo méi hún。
wèi huái zhèng hǎo chóu dōng jì,
lú yè lú huā jiāng shàng cūn。