登金台
(明代)胡俨
登高丘兮骋望,耿余怀兮太息。昔人兮眇绵,嘅千古兮一日。
彼七雄兮虎斗。肆游谈兮辐凑。捭阖兮纵横,嗟仁义兮莫救。
列馆兮筑宫。有来兮充充。诒谋兮未远,哀望诸兮不终。
苟士修兮信美。岂千金兮能致。戋戋兮贲丘,何衒玉兮求贳。
曦亭亭兮野苍。风萧萧兮落木黄。鸟群飞兮争栖,鸿冥冥兮高翔。

胡俨
胡俨(1360-1443年),字若思,南昌人。通览天文、地理、律历、卜算等,尤对天文纬候学有较深造诣。洪武年间考中举人。明成祖朱棣成帝后,以翰林检讨直文渊阁,迁侍讲。永乐二年(1404)累拜国子监祭酒。重修《明太祖实录》、《永乐大典》、《天下图志》,皆充总裁官。洪熙时进太子宾客,仍兼祭酒。后退休回乡。同时擅长书画,著有《颐庵文选》、《胡氏杂说》。正统八年(1443年)去世,终年八十三岁。
《登金台》拼音标注
dēng jīn tái
dēng gāo qīu xī chěng wàng,
gěng yú huái xī tài xī。
xī rén xī miǎo mián,
kǎi qiān gǔ xī yī rì。
bǐ qī xióng xī hǔ dǒu。
sì yóu tán xī fú còu。
bǎi gé xī zòng héng,
jiē rén yì xī mò jìu。
liè guǎn xī zhú gōng。
yǒu lái xī chōng chōng。
yí móu xī wèi yuǎn,
āi wàng zhū xī bù zhōng。
gǒu shì xīu xī xìn měi。
qǐ qiān jīn xī néng zhì。
jiān jiān xī bì qīu,
hé xuàn yù xī qíu shì。
xī tíng tíng xī yě cāng。
fēng xiāo xiāo xī luò mù huáng。
niǎo qún fēi xī zhēng qī,
hóng míng míng xī gāo xiáng。