望居庸

(明代)胡俨

望军都兮穹窿。雄关峙兮居庸。苍翠兮蒙茸。纷苒苒兮凌风。

城巍巍兮两山。临玉塞兮跨高寒。车辚辚兮结驷,风萧萧兮木叶殷。

淙悬崖兮珊珊。恍鸣琴兮清弹。闻仙人兮昔降,遗玉枕兮不刊。

召韩生兮肃之,乃顾余兮一粲。驾黄鹄兮高飞翔,薄层云兮入霄汉。

皇风畅兮八极。荡胡尘兮灭熄。邀浮丘兮赋诗,歌四海兮宁一。

胡俨

胡俨(1360-1443年),字若思,南昌人。通览天文、地理、律历、卜算等,尤对天文纬候学有较深造诣。洪武年间考中举人。明成祖朱棣成帝后,以翰林检讨直文渊阁,迁侍讲。永乐二年(1404)累拜国子监祭酒。重修《明太祖实录》、《永乐大典》、《天下图志》,皆充总裁官。洪熙时进太子宾客,仍兼祭酒。后退休回乡。同时擅长书画,著有《颐庵文选》、《胡氏杂说》。正统八年(1443年)去世,终年八十三岁。

《望居庸》拼音标注

wàng jū yōng
wàng jūn dū xī qióng lóng。
xióng guān zhì xī jū yōng。
cāng cùi xī méng róng。
fēn rǎn rǎn xī líng fēng。
chéng wēi wēi xī liǎng shān。
lín yù sāi xī kuà gāo hán。
chē lín lín xī jié sì,
fēng xiāo xiāo xī mù yè yīn。
cóng xuán yá xī shān shān。
huǎng míng qín xī qīng dàn。
wén xiān rén xī xī jiàng,
yí yù zhěn xī bù kān。
zhào hán shēng xī sù zhī,
nǎi gù yú xī yī càn。
jià huáng hú xī gāo fēi xiáng,
bó céng yún xī rù xiāo hàn。
huáng fēng chàng xī bā jí。
dàng hú chén xī miè xí。
yāo fú qīu xī fù shī,
gē sì hǎi xī níng yī。