和曾漕吉甫

(宋代)胡寅

本来秋月映澄潭,墙面犹须学二南。
径路枉寻难直尺,卮言暮四等期三。
文如楮叶何劳刻,道在蒲团恐费参。
玉帛雍雍王会处,禹宫惆怅一精蓝。

胡寅

胡寅(公元1098年~公元1156年),字明仲,学者称致堂先生,宋建州崇安(今福建武夷山市)人,后迁居衡阳。胡安国弟胡淳子,奉母命抚为己子,居长。秦桧当国,乞致仕,归衡州。因讥讪朝政,桧将其安置新州。桧死,复官。与弟胡宏一起倡导理学,继起文定,一代宗师,对湖湘学派的发展,起了巨大作用。著作还有《论语详说》、《读史管见》、《斐然集》等。

《和曾漕吉甫》拼音标注

hé céng cáo jí fǔ
běn lái qīu yuè yìng chéng tán,
qiáng miàn yóu xū xué èr nán。
jìng lù wǎng xún nán zhí chǐ,
zhī yán mù sì děng qī sān。
wén rú chǔ yè hé láo kè,
dào zài pú tuán kǒng fèi cān。
yù bó yōng yōng wáng hùi chù,
yǔ gōng chóu chàng yī jīng lán 。