和诸友春雪
(宋代)胡寅
仙葩乱坠絮缤纷,奇韵相高山嶮绝。
笔尖不为风力退,酒面肯作冰澌冽。
千林万木绚华滋,玉李银桃几时结。
不将瑶草充大药,独爱浮筠凛高节。
天公悯世缁尘土,故使万秽蒙一洁。
涵濡之力启丰登,后稷资为天下烈。
手寒固已懒抟玩,齿病那敢夸嚼齿。
清欢怅然怀旧赏,白战漫尔踵前哲。
却欣淑气扫余寒,杲日当天不劳揭。

胡寅
胡寅(公元1098年~公元1156年),字明仲,学者称致堂先生,宋建州崇安(今福建武夷山市)人,后迁居衡阳。胡安国弟胡淳子,奉母命抚为己子,居长。秦桧当国,乞致仕,归衡州。因讥讪朝政,桧将其安置新州。桧死,复官。与弟胡宏一起倡导理学,继起文定,一代宗师,对湖湘学派的发展,起了巨大作用。著作还有《论语详说》、《读史管见》、《斐然集》等。
《和诸友春雪》拼音标注
hé zhū yǒu chūn xuě
zhí chóng qià hǎo léi shēng fā,
gèng tīng yáng chūn gē bái xuě。
xiān pā luàn zhùi xù bīn fēn,
qí yùn xiāng gāo shān xiǎn jué。
bǐ jiān bù wèi fēng lì tùi,
jǐu miàn kěn zuò bīng sī liè。
qiān lín wàn mù xuàn huá zī,
yù lǐ yín táo jī shí jié。
bù jiāng yáo cǎo chōng dà yào,
dú ài fú yún lǐn gāo jié。
tiān gōng mǐn shì zī chén tǔ,
gù shǐ wàn hùi méng yī jié。
hán rú zhī lì qǐ fēng dēng,
hòu jì zī wèi tiān xià liè。
shǒu hán gù yǐ lǎn tuán wán,
chǐ bìng nà gǎn kuā jiáo chǐ。
qīng huān chàng rán huái jìu shǎng,
bái zhàn màn ěr zhǒng qián zhé。
què xīn shú qì sǎo yú hán,
gǎo rì dāng tiān bù láo jiē 。