观山寺四首 其四

(明代)胡直

长思静者居,此地即吾庐。榻寄青龙藏,经横白鹿车。

渔歌闻欸乃,僧酒灌醍醐。去住成泡影,轩裳意转疏。

胡直

(1517—1585)明江西泰和人,字正甫,号庐山。嘉靖三十五年进士。授刑部主事,官至福建按察使。少时专治古文,后从欧阳德及罗洪先学,以王守仁为宗。有《胡子衡齐》、《衡庐精舍藏稿》。

《观山寺四首 其四》拼音标注

guān shān sì sì shǒu qí sì
cháng sī jìng zhě jū,
cǐ dì jí wú lú。
tà jì qīng lóng cáng,
jīng héng bái lù chē。
yú gē wén ǎi nǎi,
sēng jǐu guàn tí hú。
qù zhù chéng pào yǐng,
xuān cháng yì zhuǎn shū。