住石莲洞赠念庵先生四首 其四

(明代)胡直

山坼奇无尽,更疑琪树层。穿篱鹿豕惯,争席野人曾。

高落山巅水,曲垂石窦藤。逃名犹未巳,住屋混禅僧。

胡直

(1517—1585)明江西泰和人,字正甫,号庐山。嘉靖三十五年进士。授刑部主事,官至福建按察使。少时专治古文,后从欧阳德及罗洪先学,以王守仁为宗。有《胡子衡齐》、《衡庐精舍藏稿》。

《住石莲洞赠念庵先生四首 其四》拼音标注

zhù shí lián dòng zèng niàn ān xiān shēng sì shǒu qí sì
shān chè qí wú jǐn,
gèng yí qí shù céng。
chuān lí lù shǐ guàn,
zhēng xí yě rén céng。
gāo luò shān diān shǔi,
qū chúi shí dòu téng。
táo míng yóu wèi sì,
zhù wū hùn shàn sēng。