齐天乐六首 其二

(清代)蒋士铨

江山如此无情,甚与春愁俱满。甚悔当时,踟蹰陌上,却任花开缓缓。

东风不管,将一丈游丝,等闲吹断。若道缘悭,匆匆怎做踏春伴。

人生此恨难遣。剩垂杨一树,雨疏烟嫩。碧汉星移,银桥鹊去,比并天河还远。

料他憔悴,也似两年来,鬓丝新换。赢得思量,向懊侬船幔。

蒋士铨

蒋士铨(1725—1784)清代戏曲家,文学家。字心馀、苕生,号藏园,又号清容居士,晚号定甫。铅山(今属江西)人。乾隆二十二年进士,官翰林院编修。乾隆二十九年辞官后主持蕺山、崇文、安定三书院讲席。精通戏曲,工诗古文,与袁枚、赵翼合称江右三大家。士铨所著《忠雅堂诗集》存诗二千五百六十九首,存于稿本的未刊诗达数千首,其戏曲创作存《红雪楼九种曲》等四十九种。

《齐天乐六首 其二》拼音标注

qí tiān lè lìu shǒu qí èr
jiāng shān rú cǐ wú qíng,
shén yǔ chūn chóu jù mǎn。
shén hǔi dāng shí,
chí chú mò shàng,
què rèn huā kāi huǎn huǎn。
dōng fēng bù guǎn,
jiāng yī zhàng yóu sī,
děng xián chūi duàn。
ruò dào yuán qiān,
cōng cōng zěn zuò tà chūn bàn。
rén shēng cǐ hèn nán qiǎn。
shèng chúi yáng yī shù,
yǔ shū yān nèn。
bì hàn xīng yí,
yín qiáo què qù,
bǐ bìng tiān hé huán yuǎn。
liào tā qiáo cùi,
yě sì liǎng nián lái,
bìn sī xīn huàn。
yíng dé sī liàng,
xiàng ào nóng chuán màn。