贺新郎五十八首 其十二

(清代)蒋士铨

愁似形随影。苦飘零、身如槁木,心如废井。尘海迷漫无处著,常作风前断梗。

触往事、几番追省,十载中钩吞不下,趁波涛、忍住喉间鲠。

呕不出、渐成瘿。

眼前一片馍黏境,黑甜中痴人恋梦,达人求醒。阅尽因缘皆幻泡,才觉有身非幸。

况哀乐、劳生分颁。历乱游蜂钻故纸,溺腥膻、醉饱怜公等,草头露、但俄顷。

蒋士铨

蒋士铨(1725—1784)清代戏曲家,文学家。字心馀、苕生,号藏园,又号清容居士,晚号定甫。铅山(今属江西)人。乾隆二十二年进士,官翰林院编修。乾隆二十九年辞官后主持蕺山、崇文、安定三书院讲席。精通戏曲,工诗古文,与袁枚、赵翼合称江右三大家。士铨所著《忠雅堂诗集》存诗二千五百六十九首,存于稿本的未刊诗达数千首,其戏曲创作存《红雪楼九种曲》等四十九种。

《贺新郎五十八首 其十二》拼音标注

hè xīn láng wǔ shí bā shǒu qí shí èr
chóu sì xíng súi yǐng。
kǔ piāo líng 、 shēn rú gǎo mù,
xīn rú fèi jǐng。
chén hǎi mí màn wú chù zhù,
cháng zuò fēng qián duàn gěng。
hóng wǎng shì 、 jī fān zhūi shěng,
shí zài zhōng gōu tūn bù xià,
chèn bō tāo 、 rěn zhù hóu jiān gěng。
ōu bù chū 、 jiàn chéng yǐng。
yǎn qián yī piàn mó nián jìng,
hēi tián zhōng chī rén liàn mèng,
dá rén qíu xǐng。
yuè jǐn yīn yuán jiē huàn pào,
cái jué yǒu shēn fēi xìng。
kuàng āi lè 、 láo shēng fēn bān。
lì luàn yóu fēng zuàn gù zhǐ,
nì xīng dàn 、 zùi bǎo lián gōng děng,
cǎo tóu lù 、 dàn é qǐng。