往丹阳寻陆处士不遇

(唐代)皎然

远客殊未归,我来几惆怅。叩关一日不见人,
绕屋寒花笑相向。寒花寂寂遍荒阡,柳色萧萧愁暮蝉。
行人无数不相识,独立云阳古驿边。凤翅山中思本寺,
鱼竿村口望归船。归船不见见寒烟,离心远水共悠然。
他日相期那可定,闲僧著处即经年。

皎然

僧皎然(730-799),俗姓谢,字清昼,湖州(浙江吴兴)人,是中国山水诗创始人谢灵运的十世孙,唐代著名诗人、茶僧,吴兴杼山妙喜寺主持,在文学、佛学、茶学等方面颇有造诣。与颜真卿、灵澈、陆羽等和诗,现存皎然470首诗。多为送别酬答之作。情调闲适,语言简淡。皎然的诗歌理论著作《诗式》。

《往丹阳寻陆处士不遇》拼音标注

wǎng dān yáng xún lù chù shì bù yù
yuǎn kè shū wèi gūi,
wǒ lái jī chóu chàng。
kòu guān yī rì bù jiàn rén,
rào wū hán huā xiào xiāng xiàng。
hán huā jì jì biàn huāng qiān,
lǐu sè xiāo xiāo chóu mù chán。
xíng rén wú shù bù xiāng shì,
dú lì yún yáng gǔ yì biān。
fèng chì shān zhōng sī běn sì,
yú gān cūn kǒu wàng gūi chuán。
gūi chuán bù jiàn jiàn hán yān,
lí xīn yuǎn shǔi gòng yōu rán。
tā rì xiāng qī nà kě dìng,
xián sēng zhù chù jí jīng nián。