同李著作纵题尘外上人院
(唐代)皎然
百缘唯有什公瓶,万法但看一字经。从遣鸟喧心不动,
任教香醉境常冥。莲花天昼浮云卷,贝叶宫春好月停。
禅伴欲邀何著作,空音宜向夜中听。
任教香醉境常冥。莲花天昼浮云卷,贝叶宫春好月停。
禅伴欲邀何著作,空音宜向夜中听。

皎然
僧皎然(730-799),俗姓谢,字清昼,湖州(浙江吴兴)人,是中国山水诗创始人谢灵运的十世孙,唐代著名诗人、茶僧,吴兴杼山妙喜寺主持,在文学、佛学、茶学等方面颇有造诣。与颜真卿、灵澈、陆羽等和诗,现存皎然470首诗。多为送别酬答之作。情调闲适,语言简淡。皎然的诗歌理论著作《诗式》。
《同李著作纵题尘外上人院》拼音标注
tóng lǐ zhù zuò zòng tí chén wài shàng rén yuàn
bǎi yuán wéi yǒu shí gōng píng,
wàn fǎ dàn kàn yī zì jīng。
cóng qiǎn niǎo xuān xīn bù dòng,
rèn jiào xiāng zùi jìng cháng míng。
lián huā tiān zhòu fú yún juàn,
bèi yè gōng chūn hǎo yuè tíng。
shàn bàn yù yāo hé zhù zuò,
kōng yīn yí xiàng yè zhōng tīng。