奉酬颜使君真卿王员外圆宿寺兼送员外使回
(唐代)皎然
鲁公邀省客,贫寺人过少。锦帐惟野花,竹屏有窗筱。
朝行石色净,夜听泉声小。释事情已高,依禅境无扰。
超遥长路首,怅望空林杪。离思从此生,还将此心了。

皎然
僧皎然(730-799),俗姓谢,字清昼,湖州(浙江吴兴)人,是中国山水诗创始人谢灵运的十世孙,唐代著名诗人、茶僧,吴兴杼山妙喜寺主持,在文学、佛学、茶学等方面颇有造诣。与颜真卿、灵澈、陆羽等和诗,现存皎然470首诗。多为送别酬答之作。情调闲适,语言简淡。皎然的诗歌理论著作《诗式》。
《奉酬颜使君真卿王员外圆宿寺兼送员外使回》拼音标注
fèng chóu yán shǐ jūn zhēn qīng wáng yuán wài yuán sù sì jiān sòng yuán wài shǐ húi
lǔ gōng yāo shěng kè,
pín sì rén guò shǎo。
jǐn zhàng wéi yě huā,
zhú píng yǒu chuāng xiǎo。
zhāo xíng shí sè jìng,
yè tīng quán shēng xiǎo。
shì shì qíng yǐ gāo,
yī shàn jìng wú rǎo。
chāo yáo cháng lù shǒu,
chàng wàng kōng lín miǎo。
lí sī cóng cǐ shēng,
huán jiāng cǐ xīn le。
- 上一篇:花石长枕歌荅章居士赠
- 下一篇:奉同颜使君真卿送李侍御萼赋得荻塘路