花石长枕歌荅章居士赠

(唐代)皎然

楚山有石郢人琢,琢成长枕知是玉。全疑冰片坐恐销,间发花丛惊不足。

赠予比之金琅玕,琼花烂熳浮席端。吾师道吾不执宝,今日感君因执看。

试叩铿然应清律,纤尘不留蝇敢拂。万物皆因造化资,如何独负清贞质。

南山有云鹄在空,长松为我生凉风。高友朗咏乐其中,行住四仪皆道意。

不学小乘一曲士,唯将此物安座隅,取次闲眠有禅味。

皎然

僧皎然(730-799),俗姓谢,字清昼,湖州(浙江吴兴)人,是中国山水诗创始人谢灵运的十世孙,唐代著名诗人、茶僧,吴兴杼山妙喜寺主持,在文学、佛学、茶学等方面颇有造诣。与颜真卿、灵澈、陆羽等和诗,现存皎然470首诗。多为送别酬答之作。情调闲适,语言简淡。皎然的诗歌理论著作《诗式》。

《花石长枕歌荅章居士赠》拼音标注

huā shí cháng zhěn gē dā zhāng jū shì zèng
chǔ shān yǒu shí yǐng rén zhuó,
zhuó chéng cháng zhěn zhī shì yù。
quán yí bīng piàn zuò kǒng xiāo,
jiān fā huā cóng liáng bù zú。
zèng yú bǐ zhī jīn láng gān,
qióng huā làn màn fú xí duān。
wú shī dào wú bù zhí bǎo,
jīn rì gǎn jūn yīn zhí kàn。
shì kòu kēng rán yìng qīng lv̀,
xiān chén bù líu yíng gǎn fú。
wàn wù jiē yīn zào huà zī,
rú hé dú fù qīng zhēn zhí。
nán shān yǒu yún hú zài kōng,
cháng sōng wèi wǒ shēng liáng fēng。
gāo yǒu lǎng yǒng lè qí zhōng,
xíng zhù sì yí jiē dào yì。
bù xué xiǎo chéng yī qū shì,
wéi jiāng cǐ wù ān zuò yú,
qǔ cì xián mián yǒu shàn wèi。