游扬历岩

(明代)邝露

担簦发大庾,旅宿阻兵蠚。未凑鸿鹄羽,乱象起肘腋。

遂脱远游冠,穹跨极天石。倒景粲云扃,参差羽人宅。

激雪舞倾湍,奔龙扈危策。鹤响来雾重,猿啼去天尺。

石髓韫龙湫,金涧洞海脉。云笠驾鱼宾,霞标咀芝客。

藻霄蔚云树,罗景汇香国。金梯可暂盘,消遥养风翮。

讵窃灵丘书,孰探终南册。重轮绝曦駜,沸鼎启胡蓦。

回驭婴雄图,永与仙路隔。

邝露

(1604—1650)明末清初广东南海人,原名瑞露,字湛若。诸生。历游广西、江苏、浙江间,在桂遍历诸土司辖地,悉知其山川风土。唐王立于福州,官中书舍人。永历中,以荐入翰林。清兵破广州,抱古琴绝食死。工诗善书,有《赤雅》、《峤雅》等。

《游扬历岩》拼音标注

yóu yáng lì yán
dàn dēng fā dà yǔ,
lv̌ sù zǔ bīng hè。
wèi còu hóng hú yǔ,
luàn xiàng qǐ zhǒu yì。
sùi tuō yuǎn yóu guān,
qióng kuà jí tiān shí。
dǎo jǐng càn yún jiōng,
cān chà yǔ rén zhái。
jī xuě wǔ qīng tuān,
bēn lóng hù wēi cè。
hè xiǎng lái wù zhòng,
yuán tí qù tiān chǐ。
shí sǔi yùn lóng jiǎo,
jīn jiàn dòng hǎi mài。
yún lì jià yú bīn,
xiá biāo jǔ zhī kè。
zǎo xiāo wèi yún shù,
luō jǐng hùi xiāng guó。
jīn tī kě zàn pán,
xiāo yáo yǎng fēng hé。
jù qiè líng qīu shū,
shú tàn zhōng nán cè。
zhòng lún jué xī bì,
fèi dǐng qǐ hú mò。
húi yù yīng xióng tú,
yǒng yǔ xiān lù gé。