述征 其二

(明代)邝露

妻吟亘洞房,友叹祖道傍。薄言树丝竹,比物盛圭璋。

蔼蔼金张彦,玉颜侔朝阳。十年同锦被,锦被覆鸳鸯。

一朝飞上汉,化为参与商。食言怨谖草,析薪悲远扬。

三命非五龙,多忧何能长。纵得华阴术,休轻离别场。

邝露

(1604—1650)明末清初广东南海人,原名瑞露,字湛若。诸生。历游广西、江苏、浙江间,在桂遍历诸土司辖地,悉知其山川风土。唐王立于福州,官中书舍人。永历中,以荐入翰林。清兵破广州,抱古琴绝食死。工诗善书,有《赤雅》、《峤雅》等。

《述征 其二》拼音标注

shù zhēng qí èr
qī yín gèn dòng fáng,
yǒu tàn zǔ dào bàng。
bó yán shù sī zhú,
bǐ wù shèng gūi zhāng。
ǎi ǎi jīn zhāng yàn,
yù yán móu zhāo yáng。
shí nián tóng jǐn bèi,
jǐn bèi fù yuān yāng。
yī zhāo fēi shàng hàn,
huà wèi cān yǔ shāng。
shí yán yuàn xuān cǎo,
xī xīn bēi yuǎn yáng。
sān mìng fēi wǔ lóng,
duō yōu hé néng cháng。
zòng dé huá yīn zhú,
xīu qīng lí bié cháng。