潢溪钓者逸闲轩

(明代)李昌祺

白发潢溪钓游者,半生浪迹栖林野。已惯为农夜饭牛,宁能执策朝驰马。

只知物外无喧嚣,养花种树东津桥。纵横坐席杂樵牧,倾倒瓮盎忘晡朝。

醉来就床且高卧,一枕从教日西堕。盖世功名逝水流,薰天富贵飘风过。

烟霞泉石聊徜徉,青云要路非所望。乃知静处有真乐,却笑时人何太忙。

李昌祺

李昌祺(1376~1452)明代小说家。名祯,字昌祺、一字维卿,以字行世,号侨庵、白衣山人、运甓居士,庐陵(今江西吉安)人。永乐二年进士,官至广西布政使,为官清厉刚正,救灾恤贫,官声甚好。且才华富赡,学识渊博,诗集有《运甓漫稿》,又仿瞿佑《剪灯新话》作《剪灯余话》。

《潢溪钓者逸闲轩》拼音标注

huáng xī diào zhě yì xián xuān
bái fā huáng xī diào yóu zhě,
bàn shēng làng jī qī lín yě。
yǐ guàn wèi nóng yè fàn níu,
níng néng zhí cè zhāo chí mǎ。
zhǐ zhī wù wài wú xuān xiāo,
yǎng huā zhǒng shù dōng jīn qiáo。
zòng héng zuò xí zá qiáo mù,
qīng dǎo wèng àng wàng bū zhāo。
zùi lái jìu chuáng qiě gāo wò,
yī zhěn cóng jiào rì xī duò。
gài shì gōng míng shì shǔi líu,
xūn tiān fù gùi piāo fēng guò。
yān xiá quán shí liáo cháng yáng,
qīng yún yào lù fēi suǒ wàng。
nǎi zhī jìng chù yǒu zhēn lè,
què xiào shí rén hé tài máng。