重庆堂为钱仪宾赋

(明代)李昌祺

客行大梁道,华屋枕道傍。借问屋所止,阀阅何炜煌。

居人笑答言,此谓重庆堂。就中两遗婺,同志如雪霜。

贤孙英俊姿,遴选宾天潢。膳调三鼎珍,乐奏丝与簧。

笄珈俨成列,冠佩肃分行。趍跄二亲侧,次第进杯觞。

百务弗相干,暮齿弥康强。家和福乃臻,四序来祯祥。

玩匪宜男花,心怡自忧忘。姑耆妇仍寿,钧享百岁长。

客闻遽前拜,重是双贞良。岂徒垂阃则,庶以敦纲常。

李昌祺

李昌祺(1376~1452)明代小说家。名祯,字昌祺、一字维卿,以字行世,号侨庵、白衣山人、运甓居士,庐陵(今江西吉安)人。永乐二年进士,官至广西布政使,为官清厉刚正,救灾恤贫,官声甚好。且才华富赡,学识渊博,诗集有《运甓漫稿》,又仿瞿佑《剪灯新话》作《剪灯余话》。

《重庆堂为钱仪宾赋》拼音标注

zhòng qìng táng wèi qián yí bīn fù
kè xíng dà liáng dào,
huá wū zhěn dào bàng。
jiè wèn wū suǒ zhǐ,
fá yuè hé wěi huáng。
jū rén xiào dá yán,
cǐ wèi zhòng qìng táng。
jìu zhōng liǎng yí wù,
tóng zhì rú xuě shuāng。
xián sūn yīng jùn zī,
lín xuǎn bīn tiān huáng。
shàn diào sān dǐng zhēn,
lè zòu sī yǔ huáng。
jī jiā yǎn chéng liè,
guān pèi sù fēn xíng。
chí qiāng èr qīn cè,
cì dì jìn bēi shāng。
bǎi wù fú xiāng gān,
mù chǐ mí kāng qiáng。
jiā hé fú nǎi zhēn,
sì xù lái zhēn xiáng。
wán fěi yí nán huā,
xīn yí zì yōu wàng。
gū qí fù réng shòu,
jūn xiǎng bǎi sùi cháng。
kè wén jù qián bài,
zhòng shì shuāng zhēn liáng。
qǐ tú chúi kǔn zé,
shù yǐ dūn gāng cháng。