登大梁故城
(明代)李梦阳
登高与处卑,由来虑多端。登高尚寡悰,处卑焉能欢。
以兹历荆榛,褰衣蹑巑岏。土豪带阴风,楼橹危急湍。
岩岸苦崩奔,椴苇何漫漫。周望鲜故物,俯察多忧叹。
潜鱼葺其鳞,惊鸟无停翰。云浮诚不任,渊沉谅何难。
终附岩穴栖,斯地非我安。

李梦阳
李梦阳(1472-1530),字献吉,号空同,汉族,庆阳府安化县(今甘肃省庆城县)人,迁居开封,工书法,得颜真卿笔法,精于古文词,提倡“文必秦汉,诗必盛唐”,强调复古,《自书诗》师法颜真卿,结体方整严谨,不拘泥规矩法度,学卷气浓厚。明代中期文学家,复古派前七子的领袖人物。
《登大梁故城》拼音标注
dēng dà liáng gù chéng
dēng gāo yǔ chù bēi,
yóu lái lv̀ duō duān。
dēng gāo shàng guǎ cóng,
chù bēi yān néng huān。
yǐ zī lì jīng zhēn,
qiān yī niè cuán yuán。
tǔ háo dài yīn fēng,
lóu lǔ wēi jí tuān。
yán àn kǔ bēng bēn,
duàn wěi hé màn màn。
zhōu wàng xiān gù wù,
fǔ chá duō yōu tàn。
qián yú qì qí lín,
liáng niǎo wú tíng hàn。
yún fú chéng bù rèn,
yuān chén liàng hé nán。
zhōng fù yán xué qī,
sī dì fēi wǒ ān。