襄阳篇奉寄周知李公

(明代)李梦阳

晨登大梁城,南望襄阳郭。汉流趋何急,樊山气参错。

树高风来集,道大惟淹泊。投沙理虽迫,召贾恩非薄。

幸且便山郡,聊游谢羁缚。仰攀蹑孤岫,俯眺聆大壑。

寒江敛夕霁,远岩映林薄。习池宴山简,英寮敞翠幕。

偶同携葛强,飞翰凌觞酌。归闻铜鞮唱,行和岘山作。

览迹验物理,触叹徒今昨。沉忧亮无益,流坎任所托。

李梦阳

李梦阳(1472-1530),字献吉,号空同,汉族,庆阳府安化县(今甘肃省庆城县)人,迁居开封,工书法,得颜真卿笔法,精于古文词,提倡“文必秦汉,诗必盛唐”,强调复古,《自书诗》师法颜真卿,结体方整严谨,不拘泥规矩法度,学卷气浓厚。明代中期文学家,复古派前七子的领袖人物。

《襄阳篇奉寄周知李公》拼音标注

xiāng yáng piān fèng jì zhōu zhī lǐ gōng
chén dēng dà liáng chéng,
nán wàng xiāng yáng guō。
hàn líu qū hé jí,
fán shān qì cān cuò。
shù gāo fēng lái jí,
dào dà wéi yān bó。
tóu shā lǐ sūi pò,
zhào jiǎ ēn fēi bó。
xìng qiě biàn shān jùn,
liáo yóu xiè jī fú。
yǎng pān niè gū xìu,
fǔ tiào líng dà hè。
hán jiāng liàn xī jì,
yuǎn yán yìng lín bó。
xí chí yàn shān jiǎn,
yīng liáo chǎng cùi mù。
ǒu tóng xié gé qiáng,
fēi hàn líng shāng zhuó。
gūi wén tóng dī chàng,
xíng hé xiàn shān zuò。
lǎn jī yàn wù lǐ,
hóng tàn tú jīn zuó。
chén yōu liàng wú yì,
líu kǎn rèn suǒ tuō。