五子诗 其三 宗子相

(明代)李攀龙

婉婉维扬士,早岁绝人识。结撰有至思,先民乃遗则。

时俗徒嗷嗷,此物知者得。郁郁独往心,百折江河力。

披睹他自媚,我意安所测。念兹携手驩,荣名与令德。

浩荡阴阳移,吾道相终极。语及千载事,愀愀动颜色。

中怀谁可喻,文章亦经国。一为麟凤言,三叹加餐食。

李攀龙

李攀龙(1514—1570)字于鳞,号沧溟,汉族,历城(今山东济南)人。明代著名文学家。继“前七子”之后,与谢榛、王世贞等倡导文学复古运动,为“后七子”的领袖人物,被尊为“宗工巨匠”。主盟文坛20余年,其影响及于清初。

《五子诗 其三 宗子相》拼音标注

wǔ zǐ shī qí sān zōng zǐ xiāng
wǎn wǎn wéi yáng shì,
zǎo sùi jué rén shì。
jié zhuàn yǒu zhì sī,
xiān mín nǎi yí zé。
shí sú tú áo áo,
cǐ wù zhī zhě dé。
yù yù dú wǎng xīn,
bǎi zhé jiāng hé lì。
pī dǔ tā zì mèi,
wǒ yì ān suǒ cè。
niàn zī xié shǒu huān,
róng míng yǔ lìng dé。
hào dàng yīn yáng yí,
wú dào xiāng zhōng jí。
yǔ jí qiān zài shì,
qiǎo qiǎo dòng yán sè。
zhōng huái shúi kě yù,
wén zhāng yì jīng guó。
yī wèi lín fèng yán,
sān tàn jiā cān shí。