酬皇甫虞部

(明代)李攀龙

青阳一何丽,冉冉西南驰。言念庭中树,率已萎华滋。

昔我同心友,欢宴及良时。携手理清曲,各谓无人知。

天衢多高足,冠盖自相随。所愿不与俱,朝亲夕生疑。

含意恋明世,皓首为君期。谅兹久识察,红颜坐盛衰。

李攀龙

李攀龙(1514—1570)字于鳞,号沧溟,汉族,历城(今山东济南)人。明代著名文学家。继“前七子”之后,与谢榛、王世贞等倡导文学复古运动,为“后七子”的领袖人物,被尊为“宗工巨匠”。主盟文坛20余年,其影响及于清初。

《酬皇甫虞部》拼音标注

chóu huáng fǔ yú bù
qīng yáng yī hé lì,
rǎn rǎn xī nán chí。
yán niàn tíng zhōng shù,
lv̀ yǐ wēi huá zī。
xī wǒ tóng xīn yǒu,
huān yàn jí liáng shí。
xié shǒu lǐ qīng qū,
gè wèi wú rén zhī。
tiān qú duō gāo zú,
guān gài zì xiāng súi。
suǒ yuàn bù yǔ jù,
zhāo qīn xī shēng yí。
hán yì liàn míng shì,
hào shǒu wèi jūn qī。
liàng zī jǐu shì chá,
hóng yán zuò shèng shuāi。