郡斋同元美赋

(明代)李攀龙

游子苦行役,驱车自溟渤。依依车生亲,斗酒日云没。

秋风亦已厉,萧条众芳歇。何以赠君子,徙倚揽明月。

燕婉当及时,霜雪变华发。高足蔽天衢,浮云望双阙。

令德一见疑,积毁能销骨。中怀不复喻,邈若胡与越。

绸缪有故人,知音无仓卒。常恐远别离,含意向明发。

李攀龙

李攀龙(1514—1570)字于鳞,号沧溟,汉族,历城(今山东济南)人。明代著名文学家。继“前七子”之后,与谢榛、王世贞等倡导文学复古运动,为“后七子”的领袖人物,被尊为“宗工巨匠”。主盟文坛20余年,其影响及于清初。

《郡斋同元美赋》拼音标注

jùn zhāi tóng yuán měi fù
yóu zǐ kǔ xíng yì,
qū chē zì míng bó。
yī yī chē shēng qīn,
dǒu jǐu rì yún méi。
qīu fēng yì yǐ lì,
xiāo tiáo zhòng fāng xiē。
hé yǐ zèng jūn zǐ,
xǐ yǐ lǎn míng yuè。
yàn wǎn dāng jí shí,
shuāng xuě biàn huá fā。
gāo zú bì tiān qú,
fú yún wàng shuāng què。
lìng dé yī jiàn yí,
jī hǔi néng xiāo gǔ。
zhōng huái bù fù yù,
miǎo ruò hú yǔ yuè。
chóu móu yǒu gù rén,
zhī yīn wú cāng zú。
cháng kǒng yuǎn bié lí,
hán yì xiàng míng fā。