岁杪放歌

(明代)李攀龙

终年著书一字无,中岁学道仍狂夫。劝君高枕且自爱,劝君浊醪且自沽。

何人不说宦游乐,如君弃官复不恶。何处不说有炎凉,如君杜门复不妨。

纵然疏拙非时调,便是悠悠亦所长。

李攀龙

李攀龙(1514—1570)字于鳞,号沧溟,汉族,历城(今山东济南)人。明代著名文学家。继“前七子”之后,与谢榛、王世贞等倡导文学复古运动,为“后七子”的领袖人物,被尊为“宗工巨匠”。主盟文坛20余年,其影响及于清初。

《岁杪放歌》拼音标注

sùi miǎo fàng gē
zhōng nián zhù shū yī zì wú,
zhōng sùi xué dào réng kuáng fū。
quàn jūn gāo zhěn qiě zì ài,
quàn jūn zhuó láo qiě zì gū。
hé rén bù shuō huàn yóu lè,
rú jūn qì guān fù bù è。
hé chù bù shuō yǒu yán liáng,
rú jūn dù mén fù bù fáng。
zòng rán shū zhuó fēi shí diào,
biàn shì yōu yōu yì suǒ cháng。