
李攀龙
李攀龙(1514—1570)字于鳞,号沧溟,汉族,历城(今山东济南)人。明代著名文学家。继“前七子”之后,与谢榛、王世贞等倡导文学复古运动,为“后七子”的领袖人物,被尊为“宗工巨匠”。主盟文坛20余年,其影响及于清初。
《录别 其一》拼音标注
lù bié qí yī
yōu yōu niàn wǎng lù,
lí bié cóng cǐ cháng。
hé yǐ chóu míng dé,
xié shǒu gūi gù xiāng。
liáng shí bù xū yú,
qiě fù gè yíng shāng。
yǎng shì rì yuè chí,
qiān zài hù xiāng wàng。
fú yún nán dú líu,
yóu zǐ mù páng huáng。
chóu móu yú hào shǒu,
fēng bō hū yī fāng。