和殿卿咏梅篇

(明代)李攀龙

忽报探梅句,深知水部贤。空梁知汉月,寒色动江天。

影落青樽里,花生彩笔前。新妆萦素练,白雪洒繁弦。

南国书堪寄,春风病独怜。更惭清思减,不及兔园篇。

李攀龙

李攀龙(1514—1570)字于鳞,号沧溟,汉族,历城(今山东济南)人。明代著名文学家。继“前七子”之后,与谢榛、王世贞等倡导文学复古运动,为“后七子”的领袖人物,被尊为“宗工巨匠”。主盟文坛20余年,其影响及于清初。

《和殿卿咏梅篇》拼音标注

hé diàn qīng yǒng méi piān
hū bào tàn méi jù,
shēn zhī shǔi bù xián。
kōng liáng zhī hàn yuè,
hán sè dòng jiāng tiān。
yǐng luò qīng zūn lǐ,
huā shēng cǎi bǐ qián。
xīn zhuāng yíng sù liàn,
bái xuě sǎ fán xián。
nán guó shū kān jì,
chūn fēng bìng dú lián。
gèng cán qīng sī jiǎn,
bù jí tù yuán piān。