荅赠王给事

(明代)李攀龙

汉帝风流盛柏梁,一时才子羡为郎。归来东海桃三熟,谏罢金门草数行。

谪籍祗今人欲尽,除书何意客相忘。黄公虽道商岩起,家本鄞山是故乡。

李攀龙

李攀龙(1514—1570)字于鳞,号沧溟,汉族,历城(今山东济南)人。明代著名文学家。继“前七子”之后,与谢榛、王世贞等倡导文学复古运动,为“后七子”的领袖人物,被尊为“宗工巨匠”。主盟文坛20余年,其影响及于清初。

《荅赠王给事》拼音标注

dā zèng wáng gěi shì
hàn dì fēng líu shèng bǎi liáng,
yī shí cái zǐ xiàn wèi láng。
gūi lái dōng hǎi táo sān shú,
jiàn bà jīn mén cǎo shù xíng。
zhé jí zhī jīn rén yù jǐn,
chú shū hé yì kè xiāng wàng。
huáng gōng sūi dào shāng yán qǐ,
jiā běn yín shān shì gù xiāng。