与子与游保叔塔同赋
(明代)李攀龙
古塔松台对寂寥,高斋斜日傍寥樵。金牛忽见湖中影,铁骑初回海上潮。
更倚连城明月动,并携双剑落星摇。若非赋有凌云气,笔厎天花可自飘。

李攀龙
李攀龙(1514—1570)字于鳞,号沧溟,汉族,历城(今山东济南)人。明代著名文学家。继“前七子”之后,与谢榛、王世贞等倡导文学复古运动,为“后七子”的领袖人物,被尊为“宗工巨匠”。主盟文坛20余年,其影响及于清初。
《与子与游保叔塔同赋》拼音标注
yǔ zǐ yǔ yóu bǎo shū tǎ tóng fù
gǔ tǎ sōng tái dùi jì liáo,
gāo zhāi xié rì bàng liáo qiáo。
jīn níu hū jiàn hú zhōng yǐng,
tiě qí chū húi hǎi shàng cháo。
gèng yǐ lián chéng míng yuè dòng,
bìng xié shuāng jiàn luò xīng yáo。
ruò fēi fù yǒu líng yún qì,
bǐ zhǐ tiān huā kě zì piāo。