同诸子寻梅偶得一花八出者因成二绝 其二

(明代)李孙宸

玉质浓将雪里团,开时谁为剪冰纨。疏窗八面玲珑处,插向庭中片片看。

李孙宸

明广东香山人,字伯襄。万历四十一年进士。教习庶吉士。崇祯间官至南京礼部尚书。性孝友廉介。诗祖《三百篇》,书法祖魏晋,草篆隶楷皆工。有《建霞楼集》。

《同诸子寻梅偶得一花八出者因成二绝 其二》拼音标注

tóng zhū zǐ xún méi ǒu dé yī huā bā chū zhě yīn chéng èr jué qí èr
yù zhí nóng jiāng xuě lǐ tuán,
kāi shí shúi wèi jiǎn bīng wán。
shū chuāng bā miàn líng lóng chù,
chā xiàng tíng zhōng piàn piàn kàn。