鹪鹩园十七绝为黄与东赋 其六 洗砚池

(明代)李孙宸

方池浅且清,游鱼皆可数。时时衔墨花,吹作长空雾。

李孙宸

明广东香山人,字伯襄。万历四十一年进士。教习庶吉士。崇祯间官至南京礼部尚书。性孝友廉介。诗祖《三百篇》,书法祖魏晋,草篆隶楷皆工。有《建霞楼集》。

《鹪鹩园十七绝为黄与东赋 其六 洗砚池》拼音标注

jiāo liáo yuán shí qī jué wèi huáng yǔ dōng fù qí lìu xǐ yàn chí
fāng chí qiǎn qiě qīng,
yóu yú jiē kě shù。
shí shí xián mò huā,
chūi zuò cháng kōng wù。