广陵怀古

(明代)李孙宸

扬子江长宿雾遮,千门万户盛繁华。凄凉往事迷楼月,缥缈仙风琼观花。

病骨倦游宁跨鹤,客怀秋绝更闻鸦。凭高未少观涛兴,安得秋乘八月槎。

李孙宸

明广东香山人,字伯襄。万历四十一年进士。教习庶吉士。崇祯间官至南京礼部尚书。性孝友廉介。诗祖《三百篇》,书法祖魏晋,草篆隶楷皆工。有《建霞楼集》。

《广陵怀古》拼音标注

guǎng líng huái gǔ
yáng zǐ jiāng cháng sù wù zhē,
qiān mén wàn hù shèng fán huá。
qī liáng wǎng shì mí lóu yuè,
piǎo miǎo xiān fēng qióng guān huā。
bìng gǔ juàn yóu níng kuà hè,
kè huái qīu jué gèng wén yā。
píng gāo wèi shǎo guān tāo xīng,
ān dé qīu chéng bā yuè chá。