丁祭斋宿

(明代)李孙宸

龙舟山下敞三雍,圣代师儒祀典崇。地傍宫墙瞻肃穆,气连城阙郁青葱。

箫韶奏格瑶坛外,环佩群趋翠幄中。向晓礼成斋禁罢,卿云犹自绕厢东。

李孙宸

明广东香山人,字伯襄。万历四十一年进士。教习庶吉士。崇祯间官至南京礼部尚书。性孝友廉介。诗祖《三百篇》,书法祖魏晋,草篆隶楷皆工。有《建霞楼集》。

《丁祭斋宿》拼音标注

dīng jì zhāi sù
lóng zhōu shān xià chǎng sān yōng,
shèng dài shī rú sì diǎn chóng。
dì bàng gōng qiáng zhān sù mù,
qì lián chéng què yù qīng cōng。
xiāo sháo zòu gé yáo tán wài,
huán pèi qún qū cùi wò zhōng。
xiàng xiǎo lǐ chéng zhāi jìn bà,
qīng yún yóu zì rào xiāng dōng。