陆老师招同湛仲立酌流杯亭

(明代)李孙宸

为政风流羡我师,閒同秋郭步凉飔。亭非玄草经还授,山近朱明景自奇。

面面飞霞纷入酒,山山漱玉胜鸣丝。千秋沂水成孤赏,此日登临又一时。

李孙宸

明广东香山人,字伯襄。万历四十一年进士。教习庶吉士。崇祯间官至南京礼部尚书。性孝友廉介。诗祖《三百篇》,书法祖魏晋,草篆隶楷皆工。有《建霞楼集》。

《陆老师招同湛仲立酌流杯亭》拼音标注

lù lǎo shī zhāo tóng zhàn zhòng lì zhuó líu bēi tíng
wèi zhèng fēng líu xiàn wǒ shī,
xián tóng qīu guō bù liáng sī。
tíng fēi xuán cǎo jīng huán shòu,
shān jìn zhū míng jǐng zì qí。
miàn miàn fēi xiá fēn rù jǐu,
shān shān shù yù shèng míng sī。
qiān qīu yí shǔi chéng gū shǎng,
cǐ rì dēng lín yòu yī shí。