史来黄来虞计玄仲去非四文学招同顾上客莫文学游石湖 其一

(明代)李孙宸

日落长江紫雾消,篮舆还上碧岧峣。烟霞旧僻终难改,山水相逢定不饶。

佐酒青蔬分佛供,烹茶活火借僧寮。吴山好更穷幽赏,未遣邮情促画桡。

李孙宸

明广东香山人,字伯襄。万历四十一年进士。教习庶吉士。崇祯间官至南京礼部尚书。性孝友廉介。诗祖《三百篇》,书法祖魏晋,草篆隶楷皆工。有《建霞楼集》。

《史来黄来虞计玄仲去非四文学招同顾上客莫文学游石湖 其一》拼音标注

shǐ lái huáng lái yú jì xuán zhòng qù fēi sì wén xué zhāo tóng gù shàng kè mò wén xué yóu shí hú qí yī
rì luò cháng jiāng zǐ wù xiāo,
lán yú huán shàng bì tiáo yáo。
yān xiá jìu pì zhōng nán gǎi,
shān shǔi xiāng féng dìng bù ráo。
zuǒ jǐu qīng shū fēn fó gōng,
pēng chá huó huǒ jiè sēng liáo。
wú shān hǎo gèng qióng yōu shǎng,
wèi qiǎn yóu qíng cù huà náo。