清平乐 秋晓

(清代)李雯

雁声初到,远梦惊回早。残月残灯和泪照,闲忆去年秋草。

起来检点芙蓉,愁红恰与人同。赢得一身憔悴,哪堪更对秋风。

李雯

(1608—1647)明末清初江南青浦人,字舒章。明崇祯十五年举人。与陈子龙等有“云间六子”之称。入清,被荐任内阁中书舍人。多尔衮致史可法、唐通等信,均其手笔。不久,忧伤而死。有《蓼斋集》。

《清平乐 秋晓》拼音标注

qīng píng lè qīu xiǎo
yàn shēng chū dào,
yuǎn mèng liáng húi zǎo。
cán yuè cán dēng hé lèi zhào,
xián yì qù nián qīu cǎo。
qǐ lái jiǎn diǎn fú róng,
chóu hóng qià yǔ rén tóng。
yíng dé yī shēn qiáo cùi,
nǎ kān gèng dùi qīu fēng。