画堂春 秋柳

(清代)李雯

长条梳尽影珊珊,烟啼露冷风寒。暮鸦栖遍小凭栏,无限堪怜。

犹傍朱楼舞袖,心惊落叶哀蝉。昔时攀折已相关,重对青山。

李雯

(1608—1647)明末清初江南青浦人,字舒章。明崇祯十五年举人。与陈子龙等有“云间六子”之称。入清,被荐任内阁中书舍人。多尔衮致史可法、唐通等信,均其手笔。不久,忧伤而死。有《蓼斋集》。

《画堂春 秋柳》拼音标注

huà táng chūn qīu lǐu
cháng tiáo shū jǐn yǐng shān shān,
yān tí lù lěng fēng hán。
mù yā qī biàn xiǎo píng lán,
wú xiàn kān lián。
yóu bàng zhū lóu wǔ xìu,
xīn liáng luò yè āi chán。
xī shí pān zhé yǐ xiāng guān,
zhòng dùi qīng shān。