寄深甫君章

(宋代)刘敞

烂漫十日饮,未快远别情。醉魂几时醒,直见颍水清。

前欢绝莫寻,离念纷更盈。车骑暂休汝,赏晤得时英。

披襟两相照,话言仆屡更。论史既衮衮,说经亦铿铿。

一觞亦一咏,乐事真相并。会合固难常,我独嗟南行。

回首念前好,感物非嘤鸣。明发成寤歌,勉勉趣遥程。

刘敞

刘敞(1019—1068)北宋史学家、经学家、散文家。字原父,一作原甫,临江新喻荻斜(今属江西樟树)。庆历六年与弟刘攽同科进士,以大理评事通判蔡州,后官至集贤院学士。与梅尧臣、欧阳修交往较多。为人耿直,立朝敢言,为政有绩,出使有功。刘敞学识渊博,欧阳修说他“自六经百氏古今传记,下至天文、地理、卜医、数术、浮图、老庄之说,无所不通;其为文章尤敏赡”,与弟刘攽合称为北宋二刘,著有《公是集》。

《寄深甫君章》拼音标注

jì shēn fǔ jūn zhāng
làn màn shí rì yǐn,
wèi kuài yuǎn bié qíng。
zùi hún jī shí xǐng,
zhí jiàn yǐng shǔi qīng。
qián huān jué mò xún,
lí niàn fēn gèng yíng。
chē qí zàn xīu rǔ,
shǎng wù dé shí yīng。
pī jīn liǎng xiāng zhào,
huà yán pū lv̌ gèng。
lùn shǐ jì gǔn gǔn,
shuō jīng yì kēng kēng。
yī shāng yì yī yǒng,
lè shì zhēn xiāng bìng。
hùi hé gù nán cháng,
wǒ dú jiē nán xíng。
húi shǒu niàn qián hǎo,
gǎn wù fēi yīng míng。
míng fā chéng wù gē,
miǎn miǎn qù yáo chéng。