宿绿溪
(宋代)刘敞
云昏江水阔,两淮不可测。山丘望亦迷,马牛岂易识。
高帆乘长风,俄倾屡攲仄。未知所趣向,稍稍万宇黑。
近津见芦苇,其外水正白。操舟投其间,宿鸟俱辟易。
水深不可缆,丛梗以为力。蚊蚋秋尚繁,不眠坐通夕。
中宵风逾厉,潮水相荡击。安得似人者,謦欬在我侧。
天明启牖户,愿见白日色。莽苍旸谷间,竟为雾雨隔。
追观宵征处,波恶生悸惕。绝粮非陈蔡,从者亦悽恻。

刘敞
刘敞(1019—1068)北宋史学家、经学家、散文家。字原父,一作原甫,临江新喻荻斜(今属江西樟树)。庆历六年与弟刘攽同科进士,以大理评事通判蔡州,后官至集贤院学士。与梅尧臣、欧阳修交往较多。为人耿直,立朝敢言,为政有绩,出使有功。刘敞学识渊博,欧阳修说他“自六经百氏古今传记,下至天文、地理、卜医、数术、浮图、老庄之说,无所不通;其为文章尤敏赡”,与弟刘攽合称为北宋二刘,著有《公是集》。
《宿绿溪》拼音标注
sù lv̀ xī
yún hūn jiāng shǔi kuò,
liǎng huái bù kě cè。
shān qīu wàng yì mí,
mǎ níu qǐ yì shì。
gāo fān chéng cháng fēng,
é qīng lv̌ qī zè。
wèi zhī suǒ qù xiàng,
shāo shāo wàn yǔ hēi。
jìn jīn jiàn lú wěi,
qí wài shǔi zhèng bái。
cāo zhōu tóu qí jiān,
sù niǎo jù pì yì。
shǔi shēn bù kě làn,
cóng gěng yǐ wèi lì。
wén rùi qīu shàng fán,
bù mián zuò tōng xī。
zhōng xiāo fēng yú lì,
cháo shǔi xiāng dàng jí。
ān dé sì rén zhě,
qìng kài zài wǒ cè。
tiān míng qǐ yǒu hù,
yuàn jiàn bái rì sè。
mǎng cāng yáng gǔ jiān,
jìng wèi wù yǔ gé。
zhūi guān xiāo zhēng chù,
bō è shēng jì tì。
jué liáng fēi chén cài,
cóng zhě yì qī cè。