栎口守风诗

(南北朝)刘孝绰

春心已应豫,归路复当欢。如何路日风,霾曀骇波澜。

倏见摇心惨,俄瞻乡路难。赖有同舟客,移宴息层峦。

华茵藉初卉,芳樽散绪寒。谑浪虽云善,江流苦未安。

何由入故园,讵即纫新兰。寄谢浮丘子,暂欲暇飞鸾。

刘孝绰

(481—539)南朝梁彭城人,本名冉,字孝绰,小字阿士。七岁能文,年十四,代父起草诏诰,号“神童”。梁武帝天监初,起家著作佐郎。后迁尚书水部郎。作诗得武帝嗟赏。累擢秘书丞,廷尉卿。被到洽所劾,免官。位终秘书监。

《栎口守风诗》拼音标注

lì kǒu shǒu fēng shī
chūn xīn yǐ yìng yù,
gūi lù fù dāng huān。
rú hé lù rì fēng,
mái yì hài bō lán。
shū jiàn yáo xīn cǎn,
é zhān xiāng lù nán。
lài yǒu tóng zhōu kè,
yí yàn xī céng luán。
huá yīn jiè chū hùi,
fāng zūn sàn xù hán。
nvè làng sūi yún shàn,
jiāng líu kǔ wèi ān。
hé yóu rù gù yuán,
jù jí rèn xīn lán。
jì xiè fú qīu zǐ,
zàn yù xiá fēi luán。